Không ít người cũng đều lộ vẻ mặt khinh bỉ. Mặc dù nói thiên tài hạ tam quốc không tính là gì. Nhưng Phương Lâm ngươi ngay cả thừa nhận mình cũng không dám, đây tính là thiên tài gì? Phương Lâm cũng không tức giận, ngược lại chăm chú nhìn thanh niên cao lớn kia, nói: - Ngươi nói sai, ta không phải không dám thừa nhận, chỉ là con người của ta quen thuộc điệu thấp, mà lại ta cho ngươi biết, làm người trọng yếu nhất chính là điệu thấp nội liễm, giống như ngươi đi tới chỗ nào đều vênh váo đắc ý, sợ là có một ngày chết như thế nào cũng không biết. Lời này vừa nói ra, lập tức khiến mọi người xung quanh kinh ngạc, thanh niên cao lớn kia khẽ giật mình, lập tức nổi giận. Vẻ mặt của sáu người khác cũng đều trở nên cực kì cổ quái. Phương Lâm này thật đúng là lời gì cũng dám nói, đây không phải rõ ràng nói ngươi quá kiêu ngạo sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương