Thi Nhân Sâm nghìn năm vừa nghe được Phương Lâm nói câu này, kết hợp với vẻ mặt xấu xa của Phương Lâm kia, lập tức cảm thấy không ổn. - Khụ khụ, hôm nay thân thể của bản đại gia khó chịu, cảm giác rất không thoải mái nên cần phải nghỉ ngơi, vẫn để bản đại gia yên lặng ở trong túi Cửu Cung tĩnh dưỡng một khoảng thời gian. Thi Nhân Sâm nghìn năm lập tức giả trang bộ dáng yếu ớt, hữu khí vô lực nói. Phương Lâm trợn trắng mắt, vừa lúc nãy gia hỏa này đi ra còn vô cùng khỏe mạnh, hiện tại lại giả bộ suy yếu, thật sự là thay đổi quá nhanh. Mà đám người nghe được lời nói này của Thi Nhân Sâm nghìn năm, cũng kinh ngạc một hồi, cái đồ vật này nhìn giống như cây củ cải này, nhìn thế nào đều cảm thấy rất vô sỉ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương