Trần Vũ vừa nói xong, chỉ thấy một thanh trường kiếm ngân sắc cổ xưa xuất hiện ở trong tay của hắn. Kiếm này có một loại cảm giác tang thương, trên thân kiếm có mấy vết nứt rõ ràng, thậm chí ở trên lưỡi kiếm còn có lỗ hổng. Nhưng chỉ là một thanh trường kiếm có vẻ hơi tang thương cũ kỹ như thế này, lại tản ra một luồng ba động khiến người sợ hãi. Phương Lâm lập tức cảnh giác, kiếm này mang đến cho hắn một loại cảm giác cực kì nguy hiểm, có thể nói là một thanh thần binh lợi khí. - Thời điểm ta đối phó với kẻ địch chân chính mạnh mẽ, mới sử dụng thanh kiếm này, ngươi cũng coi là một người tương đối có thực lực trong những người mà ta đã gặp. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương