Chưởng pháp của Trần Vũ không lăng lệ cương mãnh, nhưng lại liên miên bất tuyệt, giống như dòng nước nhỏ, nhìn như không đáng chú ý, nhưng lại khó mà ngăn nó dừng chảy. Lúc đầu Phương Lâm không phát giác được, mãi đến khi mình càng ngày càng bị động, thời điểm bị chưởng pháp của Trần Vũ áp chế, hắn mới phản ứng được. Nhưng hiện tại, hắn đã hãm sâu vào trong thế công liên miên của Trần Vũ, không cách nào thoát khỏi, càng khó mà phản kích, cũng giống như ngã vào trong đống bùn vậy. - Chưởng pháp của Phiêu Miểu tông quả nhiên là danh bất hư truyền. - Phương Lâm này đã bị chưởng pháp của Trần Vũ cuốn lấy rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương