- Ngươi quá chậm! Giọng nói của Ngọc Tâm vang lên bên tai Phương Lâm, một làn gió thơm nồng nàn từ sau lưng truyền đến. Phương Lâm âm thầm kinh ngạc, thân pháp của nữ nhân này lại lợi hại như thế, ngay cả mình đều không thấy rõ ràng chuyện gì xảy ra, nàng đã thoát khỏi tầm mắt của mình, xuất hiện ở sau lưng mình. Ngọc Tâm đánh ra một chưởng, trên bàn tay trắng nõn có một loại khí tức nhu hòa. Phương Lâm phản ứng cũng cực nhanh, thân hình lóe lên, đã né tránh được một chưởng này của Ngọc Tâm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương