Phi thuyền màu vàng chậm rãi hạ xuống, đứng ở trên phi thuyền đã có thể nhìn thấy được di chỉ Hư Thiên phía dưới giáo. Quả thật chỉ có thể gọi là di chỉ, lọt vào trong tầm mắt đều là cảnh đổ nát thê lương, thậm chí không ít nơi đã có cây cối cỏ dại sinh trưởng ra, che phủ đi một phần vốn thuộc về di chỉ Hư Thiên giáo. Ở chính giữa di chỉ có một nơi trống trải, từ phía trên nhìn lại, không ngờ là một đỉnh ngọn núi bị san bằng, tạo ra một quảng trường rộng rãi như vậy. Không ít các thành viên hoàng thất và đệ tử Tử Hà tông lần đầu tiên tới Hư Thiên giáo đều lộ ra vẻ thán phục, không hổ danh là tông môn cổ xưa, phá hủy được cả một ngọn núi, khí phách thật lớn. Lúc này, ở trên chỗ trống trải này đã tập trung hai phe nhân mã được phân biệt rõ ràng, đó không phải là ai khác, chính là Vân quốc và Mạnh quốc đã tới sớm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương