Mặc dù Cổ Thủy trấn là một địa phương nhỏ, nhưng Phương gia ở trong Cổ Thủy trấn này lại coi như là nhà lớn hộ lớn, có tổ trạch và từ đường, không ngừng đèn nhang từng đời một người Phương gia không ngừng. Nhưng lúc này, chỗ của Phương gia vốn đứng sừng sững ở vị trí tốt nhất của Cổ Thủy trấn đã thành đống đổ nát, một đêm lửa lớn dã hoàn toàn thiêu cháy hết toàn bộ nhà cửa của Phương gia. Lúc này, đang có người của Tử Hà tông dọn dẹp đống đổ nát, chuyển từng bộ thi thể nám đen từ trong đống đổ nát ra ngoài. Sắc mặt Phương Lâm khó coi tới cực điểm, Lý gia giết người không nói, lại còn phóng lửa đốt cháy tổ trạch của Phương gia, khiến cho những người Phương gia chết đi thậm chí cũng khó có thể nhận diện được. Phương Dương nhìn từng thi thể bị đốt cháy hoàn toàn trên mặt đất này, toàn thân hắn cũng đang run rẩy, gần như muốn suy sụp. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương