Thanh Kiếm Tử miễn cưỡng cười một tiếng: - Chung quy cũng phải phân ra thắng bại mới được chứ, nhận thua như vậy, ta cũng rất mất mặt. Nói xong, Thanh Kiếm Tử lại một lần nữa ra tay, kiếm chiêu vẫn sắc bén. Phương Lâm cũng hoàn toàn không luống cuống, thấy chiêu phá chiêu, cho thấy thực lực vô cùng cường hãn, khiến mọi người dưới đài phải kinh ngạc thán phục không thôi. - Người này đúng là không thể đo đếm được! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương