Đối mặt với từng chiêu kiếm pháp sắc bén của Thanh Kiếm Tử, Phương Lâm mỉm cười, cũng trở nên nghiêm túc. Trong phút chốc, Phương Lâm vận dụng lực lượng chân chính, cả người hắn lại giống như một con mãnh thú vậy với khí thế mười phần. Thanh Kiếm Tử biến sắc, hắn cuối cùng đã biết, Phương Lâm vẫn không thật sự đánh ra toàn lực. - Tới rất hay! Chỉ có điều Thanh Kiếm Tử lại đặc biệt hưng phấn, hắn muốn chính là Phương Lâm toàn lực đánh với hắn một trận, mà không phải có bất kỳ giữ lại nào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương