- Ta sẽ không hạ thủ lưu tình!

Thanh Kiếm Tử nói xong, liền thu lại vẻ tươi cười, thần sắc trở nên nghiêm túc.

Phương Lâm cũng không có nói cười nữa, trên mặt đều là vẻ nghiêm túc.

Luận võ đài rất rộng rãi, đủ để cho hai người bọn họ hoàn toàn buông tay chân ra tới quyết đấu, đồng thời ở xung quanh có pháp trận bao phủ, bọn họ không cần lo lắng sẽ ảnh hưởng đến những người khác bên ngoài luận võ đài.

Một trận chiến này không quan tâm tới thắng bại, chỉ là so tài, nhưng bất luận là Phương Lâm hay Thanh Kiếm Tử đều không sơ suất và khinh thường.