- Chỉ cần ở chỗ này, ta chính là vĩnh viễn bất diệt, bất kể ngươi sử dụng thanh trường mâu này giết ta bao nhiêu lần, vẫn không có cách nào thật sự hủy diệt được ta! Giọng nói của nữ tử lại một lần nữa vang lên, giống như ác mộng vậy, khiến da đầu của Phương Lâm tê dại. - Đáng chết! Không có cách nào nữa! Phương Lâm mắng một tiếng, mắt thấy nữ tử váy trắng này đang dần dần lại một lần nữa ngưng tụ thành hình, nếu để cho nàng thành hình, mình sợ rằng lại xong đời. Thi Nhân Sâm nghìn năm đã sớm khiếp sợ đến mức mất hồn mất vía, rất muốn bỏ lại Phương Lâm còn chính mình chạy trốn, đáng tiếc còn không chờ nó hành động, đã bị Phương Lâm bắt lại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương