Phương Lâm nhận thấy ánh mắt Thi Nhân Sâm nghìn năm không đúng, bỗng nhiên xoay người nhìn lại, ngay lập tức hắn cũng cả kinh, liên tiếp lui về phía sau. Chỉ thấy chỗ sau lưng Phương Lâm có vô số người áo xám đang đứng, mỗi một người đều có khuôn mặt vặn vẹo, thất khiếu chảy máu, biểu tình vô cùng dữ tợn khủng khiếp. - Đậu xanh rau má! Bản đại gia sợ tới mức tim cũng muốn bay ra ngoài rồi, những người này thoạt nhìn hoàn toàn không ngon miệng đâu. Thi Nhân Sâm nghìn năm vỗ ngực nói. Sắc mặt Phương Lâm khó coi, những người áo xám đều không có hơi thở, số lượng lại nhiều như vậy, quả thực giống như một đội quân. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương