Phương Lâm nghe được giọng nói của Thi Nhân Sâm nghìn năm, trong lòng hắn thoáng động, lại thả nó ra.

Thi Nhân Sâm nghìn năm vừa đi ra lại giống như con chó ở trong vườn, hếch mũi về phía trước không ngừng ngửi, trên mặt đầy vẻ hưng phấn cùng kích động.

- Ngươi thế nào lại giống chó vậy? Rốt cuộc ngươi ngửi thấy được cái gì?

Phương Lâm tức giận hỏi.

Đôi mắt của Thi Nhân Sâm nghìn năm sáng lên, nhìn chằm chằm vào phía trước, mở miệng nói: