Trường kiếm huyết sắc lộ ra sự tham lam, lóe ra ánh sáng màu đỏ chói mắt, lao thẳng đến hồ máu này. Phương Lâm muốn ngăn cản, cũng hoàn toàn không kịp nữa, nó căn bản lại không có để Phương Lâm vào trong mắt, vẫn luôn làm theo ý mình. Lúc trường kiếm huyết sắc cắm mũi kiếm vào hồ máu, trong hồ máu này đột nhiên vang lên một tiếng rít gào, dường như có con thú lớn khủng khiếp nào đó ngủ đông ở trong hồ máu này, hành vi của trường kiếm huyết sắc này giống như khiêu khích, hoàn toàn chọc giận tồn tại bên trong hồ máu. Chỉ thấy máu loãng trong hồ máu này cuồn cuộn, một bàn tay hoàn toàn do máu loãng tập trung thành từ trong hồ máu thò ra, trực tiếp chộp về phía trường kiếm huyết sắc giữa không trung. Trường kiếm huyết sắc phát ra một tiếng chấn động, hình như có vẻ vô cùng xem thường, trong lúc đó có ánh kiếm chớp hiện, bàn tay to do máu loãng tập trung lại này lập tức tán loạn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương