Nơi đây chính là một chỗ rừng rậm, cũng là con đường nhất định phải qua nếu trở lại Càn quốc, nếu như vòng qua nơi đây, cần phải tiêu hao thêm ba tới năm ngày.

Lúc này, Phương Lâm và Tô lão đều ở trong rừng rậm, một khí tức nguy hiểm tràn ngập ra, bất luận là Tô lão hay Phương Lâm đều lập tức nhận thấy được điểm không thích hợp.

Xung quanh quá mức yên tĩnh, ngay cả tiếng côn trùng kêu vang, tiếng chim hót đều hoàn toàn không nghe được. Ở trong khu rừng rậm rạp như vậy, loại hiện tượng này là vô cùng khác thường.

Sắc mặt Tô lão thâm trầm, lúc này vẻ già nua đã biến mất, thay vào đó lại là một sự sắc bén.

- Người nào mai phục ở đây? Lăn ra đây!