Vừa nghe nói có Bách Hoa Tuyền, mắt Phương Lâm lập tức lại sáng lên, giống như sắc quỷ đói khát mấy trăm năm nhìn thấy mỹ nữ tuyệt thế vậy. - Ở nơi nào, ở nơi nào? Phương Lâm không kịp chờ đợi hỏi tới. Lão nhân mặc áo bào màu đen không nhịn được chỉ về một phương hướng, vèo một tiếng Phương Lâm lập tức lao về phía lão nhân mặc áo bào màu đen chỉ. Sau thời gian nửa nén hương, trước mắt Phương Lâm rõ ràng nhìn thấy được một nước suối sâu, trong không khí tràn ngập mùi thơm thoang thoảng, khiến người ta ngửi vào cảm thấy vui vẻ thoải mái. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương