- Ngồi khoanh chân ở trước bia cổ không có chữ, nếu như cơ duyên của ngươi đầy đủ, tất nhiên sẽ dẫn động lực lượng của tấm bia đá, trợ giúp ngươi tu luyện. Lão nhân mặc trang phục màu trắng mở miệng nói. Phương Lâm gật đầu, liếc mắt nhìn qua Triệu Thần Không ở cách đó không xa, hắn suy nghĩ một lát, lập tức vỗ vào túi Cửu Cung, thả Thi Nhân Sâm nghìn năm ra. - Bản đại gia lại nhìn thấy ánh mặt trời rồi! Thi Nhân Sâm nghìn năm vừa đi ra, lập tức lên tiếng kêu to, nhưng nó lập tức lại bị Phương Lâm tát một cái lăn trên mặt đất. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương