- Không! Triệu Thần Không kinh ngạc kêu lên, trong mắt đầy vẻ tuyệt vọng và sợ hãi đối với tử vong. Hắn không muốn chết, hắn còn trẻ, còn có tiền đồ và tương lai tốt, làm sao có thể lại chết ở chỗ này? Phương Lâm cũng mặc kệ lúc này Triệu Thần Không có bao nhiêu khủng hoảng và tuyệt vọng, dù sao hắn chính là một ý niệm - đập chết cháu rùa này. Lại ở thời điểm gậy xương lớn sắp hạ xuống, một đường ánh sáng đột nhiên từ trên cao hạ xuống, bao phủ lấy hai người Phương Lâm và Triệu Thần Không. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương