Lầu các này có vẻ rất cũ kỹ, dường như đã tồn tại qua năm tháng rất dài, chỉ mới đứng ở bên ngoài, lại cảm giác được sự tang thương.

Phương Lâm giật giật mũi, đã ngửi thấy được mùi một dược liệu, tuy rằng rất ít, nhưng lấy cái mũi vô cùng thính của Phương Lâm, thoáng cái vẫn nhận ra được.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, trên cửa lớn của lầu các này có treo một tấm bảng hiệu gần như sắp không nhìn thấy rõ chữ viết, tổng cộng có bốn chữ lớn đầy vẻ tang thương - Bất Hủ Dược các.

Phương Lâm nhìn tấm bảng hiệu đầy bụi bặm này, khóe miệng hơi nâng lên, mang theo vài phần xem thường và giễu cợt.

- Trong thiên địa này ai dám tự xưng là bất diệt? Chẳng qua là một tòa lầu các tồn tại trong thời gian tương đối lâu mà thôi, cũng xứng với hai từ bất diệt sao? Quả thực buồn cười.