Cũng khó trách lão nhân họ Nghiêm này lộ vẻ nghi ngờ, trên thực tế không ít người ở đây đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, bên trong tế đàn này ẩn chứa bí cảnh không thể coi thường được, trước kia kỷ lục nhanh nhất cũng phải một ngày một đêm mới tỉnh lại. Nhưng Phương Lâm thì sao? Chỉ hai canh giờ, hắn lại từ trong bí cảnh này đi ra, bởi vậy nghĩ thế nào cũng thấy có chút khó tin. - Phương Lâm, ngươi ở đây bên trong bí cảnh đã gặp phải chuyện gì? Chư Cát Thương liếc mắt nhìn lão nhân họ Nghiêm, lập tức mở miệng hỏi. Phương Lâm vô cùng bình tĩnh nói: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương