Phương Lâm đối với tiếng gầm thét giận dữ của Quách Chân lại giống như hoàn toàn không nghe thấy, hắn vẫn không nhanh không chậm làm việc trong tay mình.

Đối với Phương Lâm, chế luyện Bạch Lộ đan, có thể nói là cưỡi xe nhẹ đi đường quen, cho dù là nhắm mắt lại hắn cũng có thể chế luyện ra.

Đương nhiên, nếu quả thật nhắm mắt lại đi luyện, như vậy sẽ thật sự làm người khác chú ý, Phương Lâm cảm thấy vẫn giấu mình một chút thì tốt hơn.

Sau khi dược liệu được chuẩn bị thỏa đáng, tiếp theo chính là mở lò nhóm lửa.

Từ sau khi Phương Lâm nhận được Trầm Long đỉnh, hắn còn chưa có thật sự lấy ra luyện từng đan, chỉ có điều đối với lò luyện đan, Phương Lâm có một loại cảm giác quen thuộc trời sinh, cho dù là lần đầu tiên sử dụng cũng giống như sử dụng nhiều lần vậy.