Lời Phương Lâm nói lại giống như ném một tảng đá vào mặt hồ yên tĩnh, một hòn đá bắn lên ngàn tầng sóng. Tất cả mọi người nhìn về phía hắn, trong mắt có vẻ ngạc nhiên. - Hắn lại muốn khiêu chiến với Quách Chân? - Phương Lâm này mỗi lần đều muốn làm ra động tác lớn. - Lần này, hắn sợ rằng phải phạm sai lầm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương