Phía xa có bóng người nhốn nháo. Ba người Gia Cát Thương tập trung tinh thần nhìn lại, trong đám người từ xa đến gần, có một cây cờ thật cao dựng thẳng một chữ Vân. Hiển nhiên, đội chạy tới trước chính là Đan Minh Vân quốc. Vân quốc lần này có thể nói là người tới rất nhiều, Vân quốc ngoại trừ mười người thiên tài đan đạo tham gia đại hội luyện đan ra, vẫn có rất nhiều đến đây luyện đan sư trẻ tuổi tới đây quan sát. Trên mặt của mỗi một người đều hiện ra vẻ cương quyết và tự tin. Dù sao Vân quốc đã liên tục ba lần lực áp hai nước khác ở trên đại hội luyện đan sư, biểu hiện đặc biệt xuất sắc nhất, mấy năm gần đây bọn họ ở trên đan đạo còn đột ngột phát triển tăng mạnh, nhiều lần ở trong giao lưu cùng Đan Minh ba nước, mơ hồ có phần ném các nước khác hoàn toàn lại phía sau người. Trong đám người Vân quốc có một người thanh niên, mặc trang phục màu trắng, mi thanh mục tú, mặt không đổi sắc, bị những người khác của Vân quốc vây vào giữa, giống như các sao vây quanh mặt trăng sáng vậy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương