Nhìn thấy trong tay Phương Lâm lấy ra bức tranh cuộn, trong mắt của Hàn Lạc Vân có vẻ nghi hoặc. Phương Lâm thấy vậy, không nói gì, chỉ lặng lẽ mở bức tranh cuộn ra. Sau khi bức tranh cuộn mở ra, trên mặt Hàn Lạc Vân vẫn là nghi ngờ nặng nề, hiển nhiên hắn không biết lai lịch của bức tranh này. Phương Lâm nhìn thấy biểu tình của Hàn Lạc Vân, nhất thời cũng có chút thất vọng, chỉ có điều hắn vẫn hỏi một chút: - Sư phụ có biết lai lịch của bức tranh này không? Ta là tìm được từ trong bảo khố. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương