Phương Lâm ngó dáo dác.

Trong bóng tối u ám phía trước có một bóng người, chỉ có điều hắn nhìn không được rõ lắm, giống như có một tầng lụa mỏng màu đen bao phủ, che ở trước mắt của Phương Lâm.

- Đưa con thú nhỏ màu vàng này cho ta xem một chút.

Giọng nói của nữ tử này vang lên, trong giọng nói hình như mang theo vẻ mong đợi.

Phương Lâm nhíu mày, gọi mình qua, chính là vì nhìn con thú nhỏ màu vàng này sao? Nữ nhân này rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng lẽ nàng biết lai lịch của con thú nhỏ màu vàng này sao?