Chờ khi Phương Lâm kịp phản ứng, con thú nhỏ màu vàng này đã giống như gió cuốn mây tan, gặm sạch hơn mười gốc dược liệu, chỉ để lại một mảnh hỗn độn. Phương Lâm khiếp sợ tới mức ngây người, sau đó kêu thảm một tiếng, lập tức tiến lên bắt con thú nhỏ màu vàng này lại. - Ngươi là thứ đồ vô liêm sỉ, lại dám gặm dược liệu ta cực cực khổ khổ trồng ra? Ngươi có phải muốn chết hay không? Phương Lâm nghiến răng nghiến lợi nói. Con thú nhỏ màu vàng lộ ra vẻ mặt xem thường nhìn Phương Lâm, trong miệng còn ợ hơi, phả ra mùi dược liệu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương