Nghe vậy, trên mặt Lý Phong nhất thời lại có vẻ giận dữ, mà dáng vẻ tươi cười của Lý Kiến Long này lại không giảm chút nào, hoàn toàn không để ý tới sự đùa cợt trong giọng nói của Phương Lâm. - Ha hả, hi vọng ngươi vẫn có thể lớn lối như vậy. Lý Kiến Long mỉm cười nói, lại nhìn về phía Tô lão ôm quyền. Sau đó hắn lập tức cùng Lý Phong rời đi. Phương Lâm nhíu mày. Lý Kiến Long này thoạt nhìn không phải người hiền lành gì, mình sau này ngược lại phải cẩn thận một chút. Tô lão liếc mắt nhìn qua hai người Lý gia rời đi, nói với Phương Lâm: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương