Dương Phá Quân gãi đầu một cái, cười nói: - Vậy muội nói làm sao bây giờ? Vẻ mặt Dương Yến Ngọc không tốt nhìn chằm chằm vào Phương Lâm: - Người này vừa nhìn lại không phải là người tốt lành gì. Ta muốn trói hắn lại, sau đó vứt xuống trong sông đào bảo vệ thành. Dương Phá Quân và Phương Lâm đều bất đắc dĩ một hồi. Nha đầu kia thật đúng là quá giỏi, biết rõ hắn là Phương Lâm, còn muốn vứt người ta xuống sông đào bảo vệ thành, đây không phải là làm cho Tử Hà tông khó xử sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương