Dương Vạn Sơn nhân cơ hội này, lấy tốc độ cực nhanh vọt tới, đồng thời thanh kiếm bị Phương Lâm đập lệch ra ngoài, cũng bay trở về trong tay hắn.

Phương Lâm liếc mắt nhìn qua vết máu trên tay mình, không có để ý, Cửu Trọng Thiên Bộ Pháp lại một lần nữa thi triển ra.

- Thật nhanh!

Trong lòng Dương Vạn Sơn thầm cả kinh, tốc độ của Phương Lâm hoàn toàn không chậm hơn so với mình, hơn nữa mỗi một bước đi đều không thể nào tìm ra được tung tích, toàn thân thoạt nhìn giống như quỷ mỵ, khiến cho Dương Vạn Sơn khó có thể nắm bắt được bóng người Phương Lâm.

Ầm!