Phương Lâm nằm ở trên ghế mây, vẻ mặt lười biếng, càng lộ ra vài phần lo lắng.

Lúc này mới từ hang động vô tận dưới lòng đất trở về không bao lâu, lại phải đi tham gia thi đấu ba nước gì đó, hơn nữa còn là làm dự bị.

Dự bị thì dự bị, cũng không nghĩ tới vị trí dự bị trí như vậy còn phải tranh cướp, còn cần đi cạnh tranh, không phải ngươi nói làm lại có thể làm được.

Điều này làm cho Phương Lâm cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ. Trong xương cốt hắn vẫn là một người tương đối lười biếng, không thích trêu chọc nhiều chuyện phiền toái như vậy, nhưng hết lần này tới lần khác những việc này chẳng biết tại sao tìm tới mình.

Nói thật, nếu không phải là nể mặt mũi của Long Huyết tuyền, Phương Lâm mới không muốn đi thi dự bị gì đó, người nào thích thi thì làm đi.