Giống như lời Phương Lâm nói, năm tháng không thể nói hoàn toàn không đủ, nhưng quả thật vô cùng gấp gáp. Dù sao thời gian trị liệu dài hay ngắn, cũng phải căn cứ vào tình hình của bản thân Hàn Hiểu Tinh phán đoán. Điều Phương Lâm có thể làm, chỉ là cố gắng hết mức rút ngắn thời gian. Đôi mi thanh tú của Hàn Ngâm Nguyệt nhíu lại, hiển nhiên đang suy nghĩ điều gì. Phương Lâm cũng không có nói gì nữa, lặng lẽ uống thuốc trà. Sau một lát, Hàn Ngâm Nguyệt nói: - Ta sẽ đi chuẩn bị trước thứ ngươi cần. Về phần chỗ của Hiểu Tinh, ta lại không khuyên nhủ được nàng. Nếu như thật sự không được, chỉ có thể buông tha việc thi đấu ba nước. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương