Phương Lâm mỉm cười, hai tay lập tức nắm lấy hai cái chân của nhân sâm này keo lên. - Làm gì? Ngươi muốn làm gì? Bản đại gia cảnh cáo ngươi, không nên lại làm loạn! Nhân sâm nghìn năm này nhất thời lại luống cuống, nhe răng trợn mắt kêu loạn. Phương Lâm cười hì hì, trong giây lát hai tay dùng lực, nhất thời chỉ nghe nhân sâm nghìn năm này phát ra tiếng hét thảm giống như heo bị chọc tiết. - Đừng kéo nữa! Đừng kéo nữa! Chân của ta sắp gãy rồi! Ai u đau chết bản đại gia! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương