Biến cố tới quá nhanh, khi Cổ Hàn Sơn không có phản ứng chút nào, cũng không có bất kỳ khả năng phản kháng nào, lại trực tiếp bị mấy đường dây xích máu thịt đáng sợ này kéo vào trong cơ thể của yêu thú.

Phong Thiên Thu ở phía dưới cũng có chút kinh ngạc quay đầu lại liếc mắt thoáng nhìn, nhưng cũng không quá mức lưu ý, tất cả lực chú ý của hắn, đều ở trên thi thể khô quắt của yêu thánh ở phía trước cách đó không xa.

Lúc này, Phong Thiên Thu đã chỉ còn cách thi thể khô quắt của yêu thánh này không đến mười bước, hình như giơ tay là có thể đụng.

Hai mắt của Phong Thiên Thu tỏa sáng, giống như nhìn thấy được một đống bảo tàng lớn, trên mặt hắn đầy vẻ hưng phấn và khát vọng.

Mà thi thể khô quắt của yêu thánh này cũng thực sự tương đương với một tòa bảo tàng khổng lồ, ngoại trừ tinh huyết yêu thánh trân quý nhất ra, thân thể yêu thánh một vạn năm không mục nát cũng có tác dụng tương đối lớn.