Phương Lâm ngoan độc, đã không quan tâm gì nữa, hắn phải dồn vào tử địa sau đó tìm đường sinh, đi hấp thu một giọt tinh huyết bất diệt. Chỉ thấy Phương Lâm giãy dụa bò về phía chỗ mi tâm của yêu thú, ở nơi đó có một đường ánh sáng đỏ lúc ẩn lúc hiện, Phương Lâm suy đoán tinh huyết bất diệt là ở chỗ này. Lúc này cũng không để ý tới chuyện đi xác nhận gì cả, Phương Lâm chỉ có một ý nghĩ, chính là nhất định phải bò đi tới nơi đó. Khoảng cách vài chục bước ngắn ngủi, nhưng đối với Phương Lâm mà nói lại là giới hạn sống hay chết. Nếu như có thể bò tới đó trước khi chết, hắn có thể còn có một đường sống. Nhưng nếu như bò không tới đó, hấp thu không được tinh huyết bất diệt, vậy yêu khí trong cơ thể bạo phát ra, Phương Lâm hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương