Thần sắc Cổ Hàn Sơn cực kỳ khó coi, hắn không có nghĩ tới yêu khí nơi đây không ngờ cường hãn đến trình độ này, ngay cả mặt gương đồng mình coi như trân bảo này cũng bởi vì không chịu nổi yêu khí cuồng bạo như thế, lại xuất hiện vết rạn.

Cổ Hàn Sơn đau lòng kêu lên một tiếng. Gương đồng này chính là do phụ thân hắn Cổ Đạo Phong tốn công sức rất lớn mới lấy được cho hắn, lúc này tự nhiên xuất hiện vết rạn, như này nếu muốn tiếp tục đi nữa, sợ rằng lại không bảo vệ nổi mặt gương đồng này.

Nhưng Cổ Hàn Sơn không lựa chọn nào khác. Cũng đã chạy tới nơi này, hắn cho dù liều mạng khiến gương đồng hủy diệt, cũng phải lấy được cơ duyên cực lớn này.

Mà Cổ Hàn Sơn đã không quan tâm người áo đen bị giết phía sau lưng, lúc này hắn chỉ có thể lo lắng cho mình, làm sao còn có thể lo lắng cho người khác được.

Cổ Hàn Sơn cắn răng kiên trì, không ngừng cất bước đi tới, gương đồng trong tay thỉnh thoảng sẽ truyền đến tiếng vỡ nát.