Bất luận là ba người Phương Lâm hay người áo đen kia, nhìn thấy Phong Thiên Thu đột nhiên từ phía trên bay qua trong lòng, đều thầm cả kinh. Nhất là người áo đen kia, trong hai mắt duy nhất bộc lộ ra có vẻ kiêng kỵ rõ ràng. Phương Lâm xem thời cơ, lập tức quay về phía Phong Thiên Thu hô to: - Mong tiền bối ra tay, tiêu diệt người này! Người áo đen kia nghe vậy càng kinh hãi thất sắc hơn, liên tiếp lui về phía sau. Phong Thiên Thu cũng không nghĩ tới Phương Lâm lại đột nhiên kêu lên như vậy. Trên mặt hắn có vài phần nghiền ngẫm. Hắn nhìn người áo đen Ẩn Sát đường, lại nhìn đám người Phương Lâm, cười ha ha một tiếng rồi trực tiếp bay qua từ trên đỉnh đầu bọn họ, căn bản cũng không có nửa điểm muốn xuất thủ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương