Băng đế có chút ngây dại. Vị tiền bối này thế nào chỉ thoáng cái đã biến hóa lớn như vậy? Mới vừa rồi còn giống như thiên thần, thần thánh không thể xâm phạm, thế nào thoáng cái lại trở nên có phần lấm la lấm lét? Chỉ có điều Băng đế cũng không suy nghĩ nhiều, rất nhiều lão tiền bối tuổi tác cao, tính cách đều đặc biệt cổ quái. Có thể người trước mắt mình này chính là như vậy. - Tiền bối, chỗ của ta quả thật không có bảo bối gì có thể lọt vào mắt ngài. Nếu như có, vãn bối nhất định sẽ hai tay dâng lên, tuyệt đối không dám giấu diếm. Băng đế đặc biệt ủy khuất nói. Phương Lâm đảo mắt. Băng đế này đoán chừng cho rằng mình không nhìn được vài thứ kia của nàng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương