- Chuyện… chuyện gì xảy ra? Lý U Băng xoa lên trên trán, nơi mình bị đụng đã đỏ lên, vẻ mặt bi thương căm phẫn nhìn Phương Lâm. Phương Lâm bày buông tay: - Ta cũng không biết. Chỉ có điều hình như ta cũng bị nhốt ở chỗ này. Lý U Băng muốn phát điên rồi. Nếu như không phải Phương Lâm nói linh tinh một hồi, đám người mình làm sao có thể bị lừa gạt tiến vào đây? Lúc này thì hay rồi, nội kình không sử dụng được, căn bản lại không ra được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương