- Đương nhiên muốn đi. Nếu không chẳng phải uổng phí một chuyến chúng ta tới đây sao? Phương Lâm lập tức tỏ thái độ. Dương Phá Quân cũng gật đầu: - Ta cũng cảm thấy nên đi xem thử. Không nhất định phải đi vào băng cung, đến lúc đó xem tình hình rồi quyết định. Thanh Kiếm Tử thấy hai người đều muốn đi, trong lòng không khỏi thầm than một tiếng. Hai người này thật đúng là không sợ trời không sợ đất. Băng cung này chính là địa phương cực kỳ nguy hiểm. Không nói tới bản thân băng cung này, chỉ là dọc theo con đường này sẽ gặp phải bao nhiêu yêu thú, cũng khó có thể dự đoán được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương