Nhìn thấy sương mù màu đen này dần dần tràn ngập ra, Phương Lâm nhíu mày, lấy ra hai viên đan dược. Hắn đưa một viên trong đó cho Thanh Kiếm Tử, một viên khác tự mình ăn vào.

Thanh Kiếm Tử cũng không hỏi nhiều. Thấy Phương Lâm ăn đan dược vào, hắn cũng lập tức ăn vào theo.

- Đây là chuyện gì vậy?

Thanh Kiếm Tử nhìn một đống thịt nát xương vỡ kia, hỏi.

Phương Lâm trầm giọng nói: