Cổ Hàn Sơn thấy Phương Lâm lúc này vẫn cười được, nhất thời sửng sốt. Hắn lập tức cảnh giác hơn, liên tiếp lui về phía sau. Đôi mắt hắn nhìn xung quanh. Phương Lâm cười ha ha, trên mặt đều là vẻ đùa cợt: - Ngươi xem thử ngươi đi. Chỉ bị ta nói một câu lại sợ đến như vậy. Cổ Hàn Sơn ngươi hiện tại chính là chiếm hết ưu thế, còn cần phải làm như vậy sao? Sắc mặt Cổ Hàn Sơn khó coi, nhưng trong lòng lại vẫn còn cảm thấy nghi thần nghi quỷ. Hắn luôn cảm thấy Phương Lâm bình tĩnh như vậy thật sự không bình thường. Không thể nói Cổ Hàn Sơn nhát gan, mà hắn biết Phương Lâm người này cực kỳ khó chơi. Nếu không, cũng không đến mức ép mình như vậy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương