- Không đi! Độc Cô Niệm từ chối rất dứt khoát. Phương Lâm bĩu môi, không nói lời nào, tiến lên một tay nắm lấy Độc Cô Niệm xách lên. Sau đó, dưới biểu tình mất tự nhiên của Độc Cô Niệm, chắn chạy về phía Thúy Trúc lâm. Dọc đường đi có rất nhiều đệ tử Đan tông đều nhìn Phương Lâm và Độc Cô Niệm với ánh mắt cổ quái. Nhất là Độc Cô Niệm. Nàng bị Phương Lâm một đường xách lên như vậy, có thể nói là mặt mũi lại ném về đến nhà. Đến Thúy Trúc lâm, Phương Lâm mới thả Độc Cô Niệm xuống. Nàng lập tức quay về phía Phương Lâm nhe răng trợn mắt, phát tiết sự bất mãn và phẫn nộ của mình. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương