Ngọn lửa màu xanh lam cùng ngọn lửa màu tím sẫm giống như hai địch thủ đã lâu không thấy mặt, tranh đấu cực kỳ lợi hại. Nhiệt độ của toàn bộ đan đàn cũng lập tức lên cao hơn rất nhiều, thậm chí còn nóng hơn cả ngày nắng hè chói chang. Bốn lão nhân ở khoảng cách gần nhất, cảm nhận mãnh liệt nhất. Với cảnh giới của bọn họ, tất nhiên đều có thể cảm nhận được từng hơi nóng rừng rực, có thể tưởng tượng được hai loại ngọn lửa này đáng sợ tới mức nào. Mà bản thân Phương Lâm ở trong đó, lại giống như một khối đá cứng. Cho dù có lửa lớn thiêu đốt, hắn vẫn sừng sững không động. Bốn lão nhân vừa kinh sợ lại vừa nghi hoặc. Ngọn lửa màu xanh lam cùng ngọn lửa màu tím sẫm rõ ràng tranh đấu lợi hại như vậy, nhưng Phương Lâm này lại hoàn toàn không có tổn hao gì. - Tạm thời không nên hành động. Có lẽ người này thật sự có khả năng thành công! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương