Trong lúc Phương Lâm hoảng hốt tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở bên trong một hang đá u ám. Xung quanh đều là đá núi cứng rắn lạnh như băng, không gian nhỏ hẹp tăng thêm vài phần áp lực. Phương Lâm cảm giác được lục phủ ngũ tạng của mình dường như đều dịch chuyển. Toàn thân trên dưới không có một chỗ nào không đau, chỉ có điều hình như cũng không bị thương. Nằm úp sấp trên mặt đất một hồi, Phương Lâm mới chậm rãi đứng lên, trên mặt đầy vẻ cảnh giác. - Ngươi là người thứ năm tới được chỗ này. Trong giây lát, một âm thanh khiến cho người ta sởn tóc gáy đột ngột vang lên. Phương Lâm bị dọa cho giật mình, lập tức xoay người lại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương