Phương Lâm và Độc Cô Niệm rời khỏi cái viện đã giam giữ bọn họ rất lâu. Đi ra ngoài, chuyện thứ nhất Độc Cô Niệm làm đó là chửi ầm đám người Đan tông lên. Không sai. Chỉ có thể sử dụng chửi ầm lên để hình dung. Bất luận là ai, hễ là người của Đan tông bị nàng nhìn thấy, trưởng lão cũng không ngoại lệ, đều bị Độc Cô Niệm chỉ vào mũi chửi mắng một trận. Có thể nói là Độc Cô Niệm nghẹn một bụng đầy lửa giận. Vô duyên vô cớ vô cớ bị nhốt lâu như vậy, đổi lại thành ai cũng chịu không nổi. Huống gì nàng đường đường là tiểu thư của Độc Cô gia, ngoại trừ bị Phương Lâm khi dễ, nàng chưa từng bị đối xử như vậy? Độc Cô Niệm mắng người thật sự hoàn toàn không để ý tới hình tượng, so với nữ tử chanh chua đứng ở trên đường mắng loạn cũng không có gì khác biệt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương