- Cổ thúc thúc nói lời ấy, sợ rằng có phần không ổn đâu.

Đúng lúc này, từ bên ngoài đại điện có một nữ tử chậm rãi đi tới. Thân nàng mặc trang phục màu xanh, mái tóc đen xinh đẹp tuyệt trần, giống như trích tiên trên bầu trời hạ xuống phàm trần, giống như đóa hoa sen màu xanh tuyệt đẹp nhô lên từ trong nước bùn lại hoàn toàn không dính bùn.

Mọi người nhìn về phía nữ tử này, đều thay đổi sắc mặt. Đám trưởng lão Mộc Yến, Mạnh Vô Ưu lộ ra vẻ mừng rỡ. Trái lại một đám người Triệu Đăng Minh lại mặt như màu đất, khó coi giống như ăn phải chuột chết.

Cổ Đạo Phong đứng ở thượng thủ cũng lộ ra một tia thâm trầm. Người hắn kiêng kỵ nhất cũng là lo lắng nhất cuối cùng đã xuất hiện.

Hàn Ngâm Nguyệt tới!