Cốc lão nhìn dáng vẻ nữ tử này thất hồn lạc phách, cũng cảm thấy không đành lòng. Hắn mở miệng khuyên nhủ:

- Truyền thừa nơi đây đã bị người khác đoạt mất. Cho dù là giết chết người kia, cũng chỉ là chuyện vô bổ. Như vậy còn không bằng nhân lúc này đi tới Thanh Sư sơn, đi thu hoạch một phần truyền thừa khác còn tốt hơn.

Trên mặt nữ tử đầy vẻ không cam lòng và oán hận. Truyền thừa bên trong bức tượng đá này ban đầu vốn phải thuộc về nàng, nhưng lại bị Phương Lâm chặn ngang một đao, mạnh mẽ cướp đi.

Càng đáng giận hơn là trận pháp bên trong bức tượng đá này đang bảo vệ người mình hận nhất.

Chỉ có điều nữ tử cũng không bị phẫn nộ và hận ý làm rối loạn tâm thần. Nàng biết lúc này mình không thể lấy được truyền thừa Bạch Tượng. Nhân lúc này cường giả Tử Hà tông còn chưa chạy tới, đúng lúc đi tới Thanh Sư sơn thu hoạch một phần truyền thừa khác mới thật sự là lựa chọn sáng suốt nhất.