Nữ tử hành động cực kỳ nhanh chóng, cũng vô cùng bí ẩn. Các đệ tử Đan tông chịu trách nhiệm xử lý dược liệu trên Bạch Tượng sơn, không ngờ không có một người nào phát hiện ra tung tích của nàng. Chỉ có điều, khi đến giữa sườn núi, nữ tử này bỗng nhiên dừng bước chân lại. Đôi mi thanh tú của nàng nhíu lại. Sau khi nhìn ra bốn phía xung quanh một hồi, nàng phát hiện hình như có một màn ánh sáng như ẩn như hiện. - Lại còn có pháp trận. Đáng chết! Nữ tử mắng một tiếng. Nàng cũng không kịp làm gì khác, bước chân nhanh hơn, lao thẳng đến đỉnh núi. Cùng lúc đó, bất luận là người trong cứ điểm dưới chân núi, hay người xử lý dược liệu trên núi, hoặc là Phương Lâm đứng trên đỉnh núi đều biết được đã có người xông vào Bạch Tượng sơn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương