Đám người Phương Lâm đi tới cứ điểm Bạch Tượng sơn đã được mười ngày. Tất cả đều bận rộn xây dựng lại cứ điểm. Đây cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Cứ điểm ban đầu hủy ở trong tay của Phong Thiên Thu, hoàn toàn không có cách nào để cho người ở, chỉ có thể đẩy đổ, xây dựng lại. Loại việc nặng nhọc này khiến cho các đệ tử Đan tông bình thường chỉ biết luyện đan khổ không thể nói hết. Bọn họ đều la hét muốn trở về Đan tông. Thật may, hai trưởng lão cũng cảm thấy để cho các đệ tử làm loại chuyện này thật sự không thích hợp. Sau vài ngày nữa, bọn họ lại phải thuê bách tính gần đó qua hỗ trợ. Nhiều người sẽ dễ làm việc. Một tháng sau, cứ điểm Bạch Tượng sơn đã khôi phục như lúc ban đầu, không nhìn ra có dấu hiệu bị phá hủy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương