Hoàng hôn hạ xuống. Toàn thân Cổ Đạo Phong mặc trang phục màu xanh đứng ở trên một chỗ đỉnh núi của Đan tông. Xung quanh yên tĩnh không có một tiếng động. Thậm chí ngay cả tiếng côn trùng kêu, tiếng chim hót cũng không nghe thấy được. Chẳng biết lúc nào, một bóng người xuất hiện ở phía sau Cổ Đạo Phong. - Chuyện của Phương Lâm, ngươi không làm tốt. Cổ Đạo Phong không xoay người, giọng nói có phần âm u lạnh lẽo nói. Bóng dáng kia im lặng một lát, tùy tiện nói: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương